[Dịch] Momo Tarou - Cậu bé anh hùng sinh từ quả đào




 むかしむかし、あるところに、おじいさんとおばあさんが住んでいました。
 おじいさんは山へしばかりに、おばあさんは川へせんたくに行きました。
 おばあさんが川でせんたくをしていると、ドンブラコ、ドンブラコと、大きな桃が流れてきました。
「おや、これは良いおみやげになるわ」
 おばあさんは大きな桃をひろいあげて、家に持ち帰りました。
 そして、おじいさんとおばあさんが桃を食べようと桃を切ってみると、なんと中から元気の良い男の赤ちゃんが飛び出してきました。
「これはきっと、神さまがくださったにちがいない」
 子どものいなかったおじいさんとおばあさんは、大喜びです。
 桃から生まれた男の子を、おじいさんとおばあさんは桃太郎と名付けました。
 桃太郎はスクスク育って、やがて強い男の子になりました。

 そしてある日、桃太郎が言いました。
「ぼく、鬼ヶ島(おにがしま)へ行って、わるい鬼を退治します」
 おばあさんにきび団子を作ってもらうと、鬼ヶ島へ出かけました。
 旅の途中で、イヌに出会いました。
「桃太郎さん、どこへ行くのですか?」
「鬼ヶ島へ、鬼退治に行くんだ」
「それでは、お腰に付けたきび団子を1つ下さいな。おともしますよ」
 イヌはきび団子をもらい、桃太郎のおともになりました。
 そして、こんどはサルに出会いました。
「桃太郎さん、どこへ行くのですか?」
「鬼ヶ島へ、鬼退治に行くんだ」
「それでは、お腰に付けたきび団子を1つ下さいな。おともしますよ」
 そしてこんどは、キジに出会いました。
「桃太郎さん、どこへ行くのですか?」
「鬼ヶ島へ、鬼退治に行くんだ」
「それでは、お腰に付けたきび団子を1つ下さいな。おともしますよ」
 こうして、イヌ、サル、キジの仲間を手に入れた桃太郎は、ついに鬼ヶ島へやってきました。

ももたろう

 鬼ヶ島では、鬼たちが近くの村からぬすんだ宝物やごちそうをならべて、酒盛りの真っ最中です。
「みんな、ぬかるなよ。それ、かかれ!」
 イヌは鬼のおしりにかみつき、サルは鬼のせなかをひっかき、キジはくちばしで鬼の目をつつきました。
 そして桃太郎も、刀をふり回して大あばれです。
 とうとう鬼の親分が、
「まいったぁ、まいったぁ。こうさんだ、助けてくれぇ」
と、手をついてあやまりました。
 桃太郎とイヌとサルとキジは、鬼から取り上げた宝物をくるまにつんで、元気よく家に帰りました。
 おじいさんとおばあさんは、桃太郎の無事な姿を見て大喜びです。
 そして三人は、宝物のおかげでしあわせにくらしましたとさ。


Momo Tarou



Ngày xửa ngày xưa, tại một vùng wê hẻo lánh ở Nhật Bản có cặp vợ chồng già sinh sống. Họ không có con cái nên cuộc sống rất buồn tẻ. Hằng ngày, ông lão lên rừng đốn củi còn bà thì giặt giũ bên bờ sông. Một ngày nọ, khi ở bên bờ suối, bà lão thấy một trái đào rất lớn nổi lềnh bềnh. Thấy lạ, bà bèn vớt lên mang về nhà, nhưng thật khó khăn vì trái đào ấy vừa to vừa nặng.


Bà lão đợi chồng để cùng thưởng thức trái đào. Khi ông về, bà bèn lấy dao ra bổ nhưng chua kịp làm gì thì đột nhiên trái đào nứt đôi và kèm theo tiếng khóc rất lớn của một đứa bé bụ bẫm. Thoạt đầu, hai vợ chồng giật thót. Nhưng sau đó họ lại vui mừng khôn xiết và bàn nhau nuôi lớn đứa bé này. Họ gọi cậu là Momo Tarou (Đào Thái Lang) và nuôi dạy với tất cả tình thương yêu của mình.

Momo Tarou lớn lên thông minh và khỏe mạnh. Chẳng mấy chốc mà trở thành cậu bé khỏe nhất làng. Một ngày, Momo Tarou nghe nói về những con quỉ ở Onigashima - nỗi khiếp sợ của mọi người trong vùng. Cậu bèn xin cha mẹ cho đi đánh quỉ. Ban đầu cha mẹ cậu rất lo lắng như Momo Tarou cứ một mực khẳng định khả năng của mình, thế là vợ chồng già đành chấp thuận. Họ chuẩn bị lương thực cho cuộc hành trình và tiễn con đi.


Ở đầu làng, cậu gặp một chú chó, nó hỏi :" Momo Tarou, cậu đi đâu đấy? Cậu mang theo gì trong túi thế?" "Tôi đến Onigashima" - Momo Tarou trả lời - " Và tôi mang theo rất nhìu thức ăn ngon mọi miền Nhật Bản, nếu cậu giúp tôi đến được đó, tôi sẽ chia thức ăn cho cậu". Chó nghĩ đến cái bụng đói meo của mình và đồng í. Thế là Momo Tarou có một người bạn đồng hành tin cậy. Một lúc sau, họ đi ngang wa tổ của Két. Để được chia phần thức ăn, Két đồng ý gia nhập nhóm. Sau đó, họ lại gặp Khỉ và thuyết phục Khỉ cùng tham gia với điều kiện là một phần thức ăn nữa.


Khi nhóm của Momo Tarou đến được Onigashima, họ bị một cái cổng lớn cản đường. Két bèn bay lên cao, vượt vào trong và mở chốt cửa. Cả nhóm vào được bên trong thì gặp một bầy quỉ đang vui vẻ ăn mừng và có vẻ như đã ngà ngà say. "Bọn ta sẽ trừng phạt các ngươi vì đã quấy nhiễu cuộc sống của con người" - Momo Tarou hét lên và cùng ba người bạn đồng hành lao vào. Két thì mổ, Khỉ thì vồ còn Chó thì cắn chân tay lũ quỉ. Cám ơn vì đã ăn những món tuyệt vời nhất của Nhật Bản, nhóm Momo Tarou như có sức mạnh của nghìn người và cuối cùng đã đánh đuổi thành công lũ quỉ.


Hoàn toàn bị khuất phục, con quỉ đầu đàn đã phải quì gối trước Momo Tarou. Nước mắt ngắn dài, con quỉ nói :"Tôi hứa sẽ không bao h làm hại con người nữa, và xin hoàn trả lại những châu báu đã cướp ở làng của ngài. Nhưng, xin hãy tha mạng cho chúng tôi, cầu xin ngài! " Và rồi, Momo Tarou chất số của cải lên thuyền và cùng nhóm bạn hăng hái trở về nhà với niềm hân hoan chiến thắng.